Buổi tối đi ngủ, em mang theo nào ô tô, máy bay, robot, xếp quanh người, chưa hết em còn sở hữu hai cái gối, một cái gối ôm ông ngoại, một cái máy bay gác chân
. Với vô số đồ xung quanh, em quay sang hỏi bố:’ Sao bố ko nằm gối ạ?’. Mẹ nói, bố không có gối giờ phải làm thế nào. Em dõng dạc trả lời:’ Bố phải kím tiền để mua gối^^. Mẹ bèn gạ em, thế ko mua robot nữa, để tiền mua gối cho bố được ko con trai? Em nghĩ một lúc, rồi nhẹ nhàng bảo Vâng ạ
.Bố nằm im bên cạnh, cảm động quá, thơm em tíu tít.
Mẹ đi đá phải cái bàn, đau quá mẹ nhảy lò cò, kêu ầm ỹ. Em đang chơi block, thấy vậy chạy lại bên mẹ rồi bất ngờ khóc nức nở. Mẹ thì vẫn rất đau, hỏi em sao khóc. Em bảo ‘ Mẹ đau, con khóc’. Rồi lại nức nở, nước mắt rơi lã chã. Lần đầu tiên nhìn em khóc mà mẹ thấy sướng rơn.
Hạnh phúc vì có em, yêu thương bé bỏng của bố mẹ
